Lơi Bài Hát Không Tên Số 7

Video lơi bài hát không tên số 7

Cũng như Bài Không Tên Số 6, nhạc sĩ Vũ Thành An nói rằng Bài Không Tên Số 7 không liên quan trực tiếp đến người nào cụ thể trong cuộc đời của ông như 5 bài không tên trước đó.

Bài Không Tên Số 7 được sáng tác vào khoảng năm 1969, là những dòng suy tưởng bất chợt về cuộc đời và những cuộc tình đã đi qua của nhạc sĩ Vũ Thành An:

Một làn khói trắngRu đời vào quên lãngNâng sầu thành hơi ấmXoa dịu tình đau

Ngay từ câu đầu tiên của bài hát này, suốt nhiều năm qua đã có những suy luận vượt xa ngoài dự tính của chính tác giả. Nhiều người nói rằng “làn khói trắng” này chính là khói của nàng tiên nâu trong một phút giây mà người nhạc sĩ muốn đưa hồn mình đi vào quên lãng. Tuy nhiên, trong một lần chính thức lên tiếng, Vũ Thành An đã đính chính rằng đó đơn thuần là khói thuốc, và vào năm 1970, hầu hết thanh niên Sài Gòn đều quen thuộc với làn khói thᴜốᴄ lá.

Những khi buồn, người ta thường tìm đến khói thuốc, như là tìm chút hơi nồng ấm để xoa dịu những tình cuộc đau đã nhiều lần phải nếm trải trong đời.

Click để nghe Anh Khoa hát Bài Không Tên Số 7 trước 1975

Ngày tàn im lắngYêu người làm tóc trắngTâm sự rồi đến đắngNhư lệ giờ biết nhau

Đêm vỗ về nuôi nấngĐêm trao ngọt ngào hương phấnBuông lơi dòng tóc mởTrên vùng ngày tháng vật vờ.

Xem thêm  Lời Bài Hát Người ở Lại Charlie

Đoạn này có câu hát “yêu người làm tóc trắng”, có nghĩa là khi yêu người, mà đặc biệt là yêu thật lòng, làm cho ta phải mang quá nhiều suy tư và mệt mỏi, bạc trắng mái đầu. Tuy nhiên sau này có người hát thành “yêu người LÀN tóc trắng”, làm cho câu hát thay đổi ý nghĩa.

Thân em rồi hoang phếLê theo thời gian giông gióThôi cũng đành cúi xuốngCho mộng đời thoát đi…

Nhạc sĩ Vũ Thành An đã từng nói về bài hát như sau: “Khi tôi viết bài đó, tôi nghĩ rằng là thân xác của chúng ta rồi một ngày sẽ không còn nguyên vẹn nữa. Nó sẽ biến đổi… Tôi làm bài đó, khi còn rất trẻ, mới hai mươi mấy tuổi thôi. Tôi đã nhìn thấy thân phận con người sẽ như vậy. Ai cũng phải trải qua như thế thôi. Nhưng có người đón nhận nó, hay có người giữ gìn nó, tùy hoàn cảnh…”

Đó là ý nghĩa của câu hát: “Thân em rồi hoang phế, lê theo thời gian giông gió”. Cuộc đời ai cũng phải có nhiều lần đi qua những cơn bão tố, và chỉ khi biết cúi xuống bỏ qua những tham vọng hoặc bon chen ở đời, thì lúc đó lòng người mới cảm nhận được sự bình yên…

Click để nghe Thùy Dương hát Bài Không Tên Số 7

Một đời đổ cho tình yêuTừng đêm dòng nước mắt

Sẽ nâng niu đời nhau ư?Đớn đau anhSẽ cho nhau đời nhau ư?Xót xa emDắt đưa nhau mối hận đời người…

Xem thêm  Lời Bài Hát đôi Mắt Người Xưa

Ở câu hát này, hầu như 90% ca sĩ thế hệ trẻ sau này hát thiếu 1 chữ. Đó là chữ rất đơn giản nhưng đóng vai trò quan trọng:

Sẽ nâng niu đời nhau ư?Đớn đau anhSẽ cho nhau đời nhau ư?Xót xa em

Đây là những câu hỏi, và phải có chữ “ư” thì mới trở thành được câu hỏi. Theo nhạc sĩ Vũ Thành An, chữ này hát thật nhẹ, nhưng đủ để thành tiếng, để thành một câu hỏi xót xa.

Trả lại nước mắtCho mệnh đời son sắtThôi rồi em cũng mấtCho tình cúi đầu

Một mình đi mãiTrên đường dài không thấyai người quen tôi đấyBao giờ đời sẽ vơi?

Ở đoạn cuối, cũng có những chữ mà khá nhiều ca sĩ hát sai, đó là “mệnh đời”, không phải là “mảnh đời”. Và câu cuối cùng, đó là “bao giờ đời sẽ vơi”. Có nghĩa là đến sau cùng, người chỉ còn lại một mình, trên đường dài lê thê sẽ không còn được thấy người thân quen nào nữa, chỉ có thể lê những bước chân mệt mỏi để sống qua một kiếp mòn, đếm từng giây phút trôi qua để tự hỏi rằng bao giờ thì cuộc đời buồn và thật dài này mới vơi được bớt?

Bài: Đông KhaBản quyền bài viết của nhacxua.vn